Núi Của Nàng , Biển Của Nàng

Chương 70: Phương xa









chầm chậm thích cậu










Ban đêm, Du Dư lại nhắn tin cho Trì Đường, không kể gì cả, chỉ hỏi một câu: "Hôm nay cậu có vui không?"


Vẫn không có tin trả lời, nhưng Du Dư biết Trì Đường đã đọc hết tất cả tin nhắn. Trên giao diện thường xuyên xuất hiện "...is typing" nhưng tới lui một lúc lại biến mất, trong khung chat vẫn chỉ có tin nhắn của nàng gửi qua.


Trì Đường rời khỏi bệnh viện đã gần nửa tháng. Hiện tại Du Dư ở tạm nhà cô Kha, ban ngày dạy học cho mấy đứa nhóc hàng xóm, ban đêm ngồi trong phòng học bài. Tuy chưa vào lớp mười hai, nhưng nàng đã học gần hết nội dung chương trình giảng dạy cuối cấp.


Chồng và con cô Kha đều rất khách sáo với nàng. Du Dư cũng cố gắng hết sức để không gây thêm phiền toái cho gia đình họ. Nàng ngoan ngoãn lễ phép, ít nói lại chăm phụ việc nhà, tuy cô Kha luôn bảo nàng không phải làm gì cả nhưng Du Dư vẫn rửa chén quét rác, lâu lâu còn giảng bài cho con của cô.


Nàng ở nhà cô rất thoải mái dễ chịu, cô Kha cũng đối xử với nàng rất tốt, chỉ là Du Dư vẫn thấy thích phòng ngủ ở ký túc xá hơn. Tuy ở nơi đó chỉ có một cái đệm là của nàng, nhưng đó thực sự là của nàng. Nàng càng ngày càng mong mỏi có một nơi để trở về vĩnh viễn, một nơi có thể làm nàng an tâm.


Mỗi khi nghĩ đến đấy, nàng lại nhớ đến Trì Đường. Trì Đường cũng không có chốn về. Trước đây tuy án mạng chưa xảy ra, nhưng từ khi đó Du Dư đã cảm thấy Trì Đường và mình giống nhau rồi, đều không có nhà để về. Tuy bây giờ nàng ấy bảo đang ở chung với mẹ, nhưng Du Dư vẫn lo lắng. Với tính cách của Trì Đường, chắc chắn nàng ấy không coi mẹ đẻ là nhà. Hai nàng giống nhau, đều không muốn gây phiền phức cho ai, làm sao có thể tự do tự tại ở trong nhà người khác?


Ở xa nhau, người kia không một lời đáp lại, Du Dư không rõ bây giờ nàng ấy thế nào. Có đỡ hơn không? Ăn có nuốt được không? Nằm có ngủ được không?


Phòng dành riêng cho khách của nhà cô Kha không lớn, chỉ có một chiếc giường, một cái bàn học kê trước cửa sổ và một cái tủ quần áo. Ánh đèn đường hắt vào trong, bên ngoài phòng con cô Kha đang xem TV trong lúc hai vợ chồng cô nhỏ giọng nói chuyện phiếm.


Du Dư ngồi trên bàn học, vừa buông di động ra lại chợt cảm thấy điện thoại liên tục rung lên. Theo bản năng nàng cứ ngỡ Trì Đường trả lời tin nhắn, nhưng cầm lên mới biết tin nhắn không phải của Trì Đường mà là của Hạ Viên Viên.


Trong kỳ nghỉ hè này, nhóm chị em phòng ngủ thường xuyên liên hệ với nhau, phần lớn là nhờ vào group chat, đôi khi Du Dư cũng có một hai câu góp chuyện, riêng Trì Đường hoàn toàn không xuất hiện.


Lần này là tin nhắn riêng của Hạ Viên Viên. Cô vô cùng kích động gửi qua rất nhiều dấu chấm than, "Du Dư mau vào xem tin nhắn trong nhóm đi! Mình mới gửi vào một cái video! Mau lên vào xem đi!!!"


Đầu tiên Du Dư nhắn trả lời cô một tin "ừa", sau đó mới ấn vào trong nhóm xem thử. Những bạn khác đã gửi lên rất nhiều tin, Du Dư nhìn các nàng spam không ngừng mới lờ mờ nhận ra là việc liên quan đến Trì Đường. Nàng không đọc tin nhắn, chỉ kéo lên trên liên tục, cuối cùng mới tìm được chiếc video mà Hạ Viên Viên gửi vào trong nhóm.


Không biết đấy là phố nào, ở một cái quảng trường nho nhỏ hình tam giác, đèn đường trang trí có hình hoa tươi, mọi người chung quanh nghỉ chân, lại thấy Trì Đường ôm một chiếc guitar đứng hát. Chính là bài Đoá hoa của ngày hôm qua mà Hạ Viên Viên đã năn nỉ nhờ vả Trì Đường hát thay.


Tuy tạp âm rất ồn ào, chỉ có thể nghe loáng thoáng tiếng hát trong video, nhưng vẫn có thể cảm nhận được giọng ca trong trẻo rung động lòng người này.


Hạ Viên Viên vốn vẫn luôn đọc bình luận trong video đã tải lên kia. Tuy hoạt động quảng cáo phim đã kết thúc từ lâu, nhưng bình thường Hạ Viên Viên vẫn sẽ đọc bình luận cả bên trong lẫn bên dưới video, háo hức chia sẻ cho bạn mình. Đang lúc xem bình luận thì cô thấy có người đăng vào, nói là cô gái đứng hát ven đường này hát rất giống người trong video, nhắn lên hỏi có phải cùng là một người không.


Video lúc trước quay không lộ mặt Trì Đường, người nào không quen thì không chắc được nhưng ai mà quen nàng thì liếc một cái thôi đã nhận ra, thế nên nhóm Hạ Viên Viên mới kích động đến thế.


Nguỵ Hành Hành đẩy kính cảm thán: "Bao lâu rồi không thấy cậu ấy đâu, mình còn tưởng cậu ấy lên núi tu tiên rồi!"


Hạ Viên Viên hỏi lại: "Cậu ấy đang ở nhà mẹ ruột đúng không, mà phải đứng hát ven đường có sao không!"


Trương Mông trả lời: "Nhìn sơ qua thấy cậu ấy vẫn ổn mà, yên tâm."


Chỉ riêng Du Dư. Nàng xem đi xem lại video vài lần rồi tìm về người đăng xem họ ở đâu, cuối cùng kết luận được rồi. Không như những gì nàng ấy nói, Trì Đường không ở nhà mẹ mình, hẳn là đang ở một thành phố khác.


Gần như ngay lập tức Du Dư muốn hỏi Trì Đường xem nàng đang ở đâu, có phải đang một thân một mình ở ngoài không. Nhưng nàng nén lòng. Trước đó Trì Đường cố ý nói rằng mình ở với mẹ chính là để mọi người không dò hỏi không lo lắng. Hơn nữa, bây giờ dù nàng có hỏi thì cũng không chắc Trì Đường sẽ trả lời.


Ngồi trên bàn, Du Dư gỡ mắt kính ra, tay đỡ trán, nhắm mắt đếm thầm trong lòng đến một trăm rồi lại đeo kính vào, xem thêm những video khác của người này tải lên.


Người ấy chuyên đăng tải video ngắn được chỉnh sửa bằng phần mềm trông rất sống động, trang chủ toàn là video quay người ta đứng ven đường ca hát, không dành riêng cho ai cả. Du Dư nhanh chóng tìm ra một video khác cũng quay Trì Đường. Hẳn là quay cùng một ngày, quần áo bối cảnh đều giống video trước đó cả, chỉ có bài nhạc Trì Đường hát là khác thôi.


Nụ hôn vừa trao cậu cũng thấy thích phải không?
Nếu không sao vẫn nắm tay mình mãi chẳng buông
...
Chầm chậm mà thích cậu
Chầm chậm thành thân thuộc
Chầm chậm kể về mình
Chầm chậm sánh bước chung đôi
Chầm chậm hoà hợp với cậu
Chầm chậm đem bản thân mình cho cậu
...


Du Dư không biết đây là bài gì, nàng chép lại lời bài hát rồi tìm thử trên mạng mới biết bài này là bài Chầm chậm thích cậu.


Nàng cẩn thận tìm trong những video được người kia tải lên thêm một lần nữa, nhưng chỉ có hai video này là có Trì Đường. Nàng kéo đến phần bình luận, đúng lúc thấy ngay có người đang hỏi: "Woa chị gái này xinh đẹp lại hát hay, chủ topic cho xin cách gì liên lạc với!"


Người tải video lên trả lời: "Gặp cô ấy cách đây hai ngày, hát xong hai bài là đi mất tiêu. Người ta không phải chỉ hát mỗi một chỗ này, tôi cũng không quen á!"


Thế giới nhỏ như vậy, chỉ thông qua bình luận của vài người xa lạ là nàng có thể thấy được người mình bận lòng, nhưng thế giới cũng lớn đến thế, chớp mắt thôi đã lạc mất trong biển người rồi.


Du Dư lại mở khung chat với Trì Đường, đánh chữ rồi lại thôi, cuối cùng gửi qua một câu: "Hôm nay Nam Lâm lại mưa, chỗ của cậu thế nào rồi?"


Nam Lâm lại mưa?


Nơi nàng đứng nắng chang chang, đến tối thì rất nóng, trên đường lại nhiều người. Trì Đường lướt di động xem tin tức, nhìn một lúc thì bên cạnh có người gọi mình, "Cô có hát không?"


Nàng cất di động đi rồi bước sang, "Hát."


Người ấy hỏi nàng: "Cô hát bài gì?"


Trì Đường nói: "Ngày mưa của Tôn Yến Tư."


Nàng đứng đó nghịch micro nghe nhạc dạo chợt nghĩ, mình tuy đang đứng nơi trời nắng, nhưng trong lòng hình như vẫn luôn mưa.


Nàng hát xong chuẩn bị đi, người cùng hát với nàng quay sang hỏi, "Mai cô có tới nữa không?"


Trì Đường lắc đầu, "Không tới."


"Ờ, phải về nhà hả?"


"Không, tôi đi nơi khác nhìn xem."


Ngày tháng tám nắng nóng nhất, Du Dư mặc áo sơ-mi quần dài, ngồi sau then cửa sổ nhìn lũ trẻ làm bài. Bé gái lớp 6, ôm bài tập mặt dài thườn thượt, bên ngoài nắng quá mức, điều hoà trong phòng cũng phát tiếng ong ong.


"Chị ơi, bài này em không biết làm."


Du Dư đang thất thần nhìn ra cửa sổ bèn quay lại, lấy giấy nháp ra, giảng bài cho con bé.


Cũng là mặt trời này, cũng là cái nóng này, Trì Đường xách một cái bọc nhỏ đứng trước tiệm nhạc cụ. Xuyên qua lớp cửa kính thấy có để guitar, nàng đi vào trong, không lâu sau lại vác một chiếc guitar ra ngoài.


Ở nơi này không đông lắm, có lẽ là vì trời nóng quá nên ai ai cũng trốn trong nhà. Trì Đường đứng dưới bóng cây, lấy guitar ra khỏi hộp đàn.


Nàng biết đánh ukulele, chuyển sang guitar cũng nắm được nhanh chóng. Những ngày nay đứng hát ven đường học lỏm người ta, nàng thấy mình cũng có thiên phú, chỉ cần thử vài lần là có thể chơi được rồi.


Không biết hát bài gì đây, nàng ngồi trên bồn hoa ngâm nga thử. Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rơi trên giày nàng, tiếng ve kêu ran lên từ cây đại thụ. Thật sự nóng quá, mới ngồi một lát trên người đã toàn là mồ hôi.


Nàng ngừng đàn một lát, bỗng thấy có một đứa trẻ nhỏ xíu tò mò lại gần, đạp đạp một chiếc xe đồ chơi màu đỏ, đang cầm trên tay một miếng dưa hấu đỏ au, ăn dơ đầy mặt.


Với người xem như thế, Trì Đường tiện tay hát nhạc hoạt hình Hỉ Dương Dương. Nàng không nhớ rõ lời thật, nhưng bảo hát hai câu thì vẫn được.


Đứa bé rất là nể, cười toe toét rồi hô to: "Là Hỉ Dương Dương!"


Trì Đường hát một đoạn bèn đứng lên. Nàng ngửi thấy mùi dưa hấu trong tay thằng bé, thật sự là cũng thơm, ngửi xong thấy hơi đói.


Thời gian gần đây, nàng không thèm ăn gì cả nên hôm nay lại bỏ bữa trưa, có cảm giác ăn gì cũng không vô. Đứa bé này cầm dưa hấu giữa trời nóng thế này, nàng bỗng nhiên thèm một chút, muốn ăn.


Đi vào một tiệm trái cây, nàng mua hơn một nửa số dưa hấu lạnh của chủ tiệm.


"Vất vả rồi, lại đây, ăn hai miếng dưa hấu, nghỉ ngơi chút nè con." Phụ huynh của một đứa trẻ mà nàng kèm học mang một mâm dưa hấu vào, thúc giục nàng ăn.


Du Dư nói cảm ơn rồi ăn dưa hấu với học trò. Dưa hấu vừa lạnh vừa ngọt. Ăn một miếng rồi, Du Dư cũng không hiểu mình nghĩ gì, lại lấy di động ra chụp một bức ảnh gửi cho Trì Đường.


Trì Đường ngồi ở tiệm trái cây, đang dùng muỗng nhựa múc dưa hấu ăn thì nhận được tin này.


Trong ảnh thấy được một bàn tay cầm dưa hấu, còn có thể thấy loáng thoáng một phần bài tập, Trì Đường nhoẻn miệng cười mà không biết.


Thời gian trôi thật sự rất nhanh, kỳ nghỉ hè đã sắp kết thúc rồi. Trước khi hết nghỉ hè vài ngày chính là sinh nhật của Trì Đường, mà nàng vẫn không trả lời bất kỳ tin nhắn nào.


Du Dư đúng giờ mà gửi tin cho nàng.


"Trì Đường ơi, chúc mừng sinh nhật." Bây giờ cậu đang ở nơi nào, hôm nay có vui sướng không?


"Chừng nào thì cậu về đó? Sắp khai giảng rồi, mấy chị em Nguỵ Hành Hành ai cũng nhớ cậu lắm." Mình cũng thế.


Lời editor:


Bài Ngày mưa tuy tác giả không trích lời, nhưng mình khuyên mọi người kiếm nghe thử và đọc lời bài hát. Thương Trì Đường x 1000000 ; _____ ;


Sắp tới đoạn quan trọng rồi chời ơi tim mình sắp tan ra rồi í :(((((((((((


Bạn đang đọc truyện Núi Của Nàng , Biển Của Nàng, Chương 70: Phương xa tại KhoTruyenChu.Com. Chúng tôi sẽ luôn cấp nhật các chương mới sớm nhất. Hãy để lại bình luận bên dưới bạn nhé.
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.


COMMENT



Mời bạn Đăng nhập hoặc Đăng ký để tham gia bình luận!